(Tâm sự đi) NỖI CÔ ĐỘC CỦA MỘT SALES BẤT ĐỘNG SẢN
Họ đâu biết, phía sau cái phông nền lấp lánh ấy là một thế giới cô độc đến thắt lòng.
Người ta vẫn bảo, làm cái nghề chạy theo những giấc mơ an cư của thiên hạ là sướng lắm. Người ta chỉ nhìn thấy tôi đi qua những sảnh đón lộng lẫy của các khách sạn năm sao, thấy tôi cười nói bên ly cà phê thơm nức ở một góc ban công lộng gió, hay những bức ảnh check-in sang chảnh giữa một chiều hoàng hôn buông xuống dự án ven biển vừa ra mắt.
Bạn bè nhìn vào, khẽ buông câu đùa nửa thật nửa hư: “Dạo này giàu quá, đổi đời rồi nên quên anh em, gọi lần nào cũng thấy cáo bận.”
Họ đâu biết, phía sau cái phông nền lấp lánh ấy là một thế giới cô độc đến thắt lòng. Những bộ trang phục phẳng phiu, những không gian sang trọng ấy thực chất là một sự "đầu tư" bắt buộc bằng chính tiền túi của mình để xây dựng niềm tin với những khách hàng thượng lưu.
Đó là một canh bạc đầy rủi ro, nơi người môi giới sẵn sàng bỏ ra những chi phí đắt đỏ cuối cùng để rồi nhận lại một cái lắc đầu hay một cuộc hủy hẹn phút chót.
Thành phố này dường như có hai múi giờ hoàn toàn lệch nhịp. Khi những ngày giữa tuần thênh thang, tôi có thể ngồi cà phê từ sáng đến chiều, nhìn dòng người hối hả lướt qua cửa kính, lòng ngập tràn một thứ tự do hoang hoải.
Bạn bè nhìn vào tưởng tôi nhàn hạ, chơi suốt.
Nhưng có ai thấu, đó là những khoảng lặng đáng sợ của một gã du mục không lương cứng, cái tĩnh lặng trước một cơn bão mang tên “áp lực doanh số”.
Thu nhập phụ thuộc hoàn toàn vào hai chữ "duyên chốt", đồng nghĩa với việc bạn phải tự chịu trách nhiệm 100% cho cuộc sống của mình.
Tôi ngồi đó, nhưng tâm trí đang quay cuồng với đống luật đất đai vừa sửa đổi, với thuật toán quảng cáo thay đổi xoành xoạch, với bài toán lãi suất ngân hàng và dòng tiền đòn bẩy cho khách. Ban ngày phơi mặt ngoài đường, ban đêm lại thức trắng để dung nạp một lượng kiến thức khổng lồ từ pháp lý, quy hoạch cho đến phong thủy, kiến trúc. Chỉ cần chậm cập nhật một thông tư mới, tôi sẽ lập tức trở thành kẻ tụt hậu.
Nghề này "đầu vào" dễ dàng đến lạ kỳ, như một cánh cửa luôn rộng mở chào đón bất kỳ ai mơ mộng về một cuộc đổi đời nhanh chóng. Các sàn liên tục tuyển người vì họ chẳng mất gì cho những chiếc ghế trống không lương cứng.
Nhưng đó là một bộ lọc tự nhiên cực kỳ tàn nhẫn. Người ta lao vào như thiêu thân rồi lại âm thầm rời đi khi cạn kiệt vốn liếng, khi ý chí bị bào mòn bởi hàng trăm cuộc điện thoại bị dập máy lạnh lùng mỗi ngày. Để trụ lại được, người môi giới phải tự biến mình thành một chuyên gia đa năng, vừa biết chạy quảng cáo, dựng video, vừa phải giỏi đọc vị tâm lý con người.
Rồi khi thứ Sáu chạm ngõ, khi cả thành phố rục rịch lên đèn cho những cuộc hẹn hò, khi bạn bè rủ nhau đi trốn cái nóng đô thị, thì "chiến trường" của tôi mới thực sự bắt đầu.
Cuối tuần là lúc người ta nghỉ ngơi, cũng là lúc tôi phải phơi mình dưới cái nắng như thiêu để dẫn khách xem đất, hoặc đứng nghẹt thở giữa sảnh sự kiện mở bán dự án mới.
Điện thoại rung lên liên hồi trong túi quần. Tin nhắn từ nhóm bạn cũ: “Ra đi mày, thiếu mỗi mày thôi đấy!”. Tôi nhìn dòng chữ, khẽ thở dài rồi cất máy vào túi. Giữa tiếng nhạc sự kiện sôi động, tiếng MC đọc vanh vách những mã căn đã khóa, tôi thấy mình như một kẻ đứng bên lề niềm vui của chính những người thân yêu nhất. Bạn bè bảo tôi kiêu ngạo, bảo tôi vì tiền mà quên tình nghĩa.
Nhưng họ đâu biết, khi một dự án mới ra đời, tôi buộc phải biến mất khỏi thế giới loài người để lao vào cuộc đua ráp căn, giữ chỗ. Đôi khi, một bữa ăn lãng mạn với người thương hay một chầu bia với tri kỷ cũng trở thành thứ xa xỉ, bởi khách hàng có thể gọi tôi vào lúc mười một giờ đêm để hỏi về thủ tục công chứng, và tôi không có quyền từ chối.
Đáng buồn nhất là sự cô lập từ chính những mối quan hệ xung quanh. Người quen bắt đầu lảng tránh vì sợ bị mời chào mua bán. Đồng nghiệp bên cạnh vừa nở nụ cười hôm trước, hôm sau đã có thể trở thành đối thủ cạnh tranh khốc liệt trong một cuộc chiến giành giật khách hàng. Còn khách hàng? Khi giao dịch hoàn tất, khi những thủ tục pháp lý cuối cùng khép lại, mối quan hệ cũng thường tan biến theo. Họ tiếp tục cuộc sống của họ, còn tôi lại lủi thủi quay về với hành trình tìm kiếm những gương mặt mới.
Có những đêm muộn ngồi xe về nhà sau một ngày dài mệt nhoài, lướt qua những quán quen thấy bạn bè đang say sưa trò chuyện, tôi chợt thấy lòng mình trống rỗng.
Khi gặp thất bại hay mất một hợp đồng lớn, tôi chỉ biết tự gánh vác cảm xúc, tự vực dậy tinh thần mà không thể tìm được một ai để chia sẻ thấu đáo.
Nghề này cho tôi cơ hội gặp gỡ những người giàu sang, cho tôi kiến thức rộng mở, nhưng lại lấy đi của tôi những điều giản dị nhất: một buổi chiều thứ Bảy bình yên bên tách trà, không lo âu, không tiếng chuông điện thoại.
Tôi không trách bạn bè vì những lời hờn dỗi vô tâm. Họ sống ở một múi giờ bình yên, còn tôi chọn sống ở múi giờ của những giấc mơ đầy biến động.
Chỉ mong sau những mùa dự án bận rộn, khi tôi lẳng lặng hẹn họ vào một tối giữa tuần muộn mằn, họ vẫn ở đó, bao dung cho gã môi giới mang trái tim lãng mạn nhưng luôn bị thời gian và nhịp sống khắc nghiệt này đánh cắp.


















