Vinhomes Ocean Park "thành phố triệu bê tông" đã sống như thế nào?
Tôi vẫn nhớ những ngày đầu tiên khi nơi này mới thành hình, tôi đã trót gọi nơi đây là "thành phố triệu bê tông".
Khi ấy, đứng từ xa nhìn những khối nhà cao tầng sừng sững mọc lên giữa vùng đất phía Đông, lòng tôi không khỏi hoài nghi về một cuộc sống ngột ngạt, khô khan và thiếu vắng đi hơi thở của tự nhiên.
Thế nhưng, phải đến khi thực sự lùi lại một nhịp, đứng trước một buổi chiều hoàng hôn buông xuống Vinhomes Ocean Park 1, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.
Hóa ra, đằng sau cái vẻ bề thế ấy lại là một khoảng trời lãng mạn đến nao lòng, nơi bê tông cốt thép đã hoàn toàn nhường chỗ cho khói sương và thi vị.
Hoàng hôn nơi đây không mang sắc màu lam lũ của khói bụi dặm trường, cũng không đượm vẻ tịch liêu, cô quạnh.
Đó là một khúc nhạc chiều mượt mà như dải lụa satin màu hồng tím bồng bềnh phủ lên vạn vật. Khi mặt trời buông những cái nhìn lưu luyến cuối cùng xuống dòng sông, mặt nước bỗng chốc trở nên xao động, lấp lánh như được dát hàng triệu viên pha lê vụn.
Dòng sông thong thả trôi, mang theo cả bóng hình kiêu hãnh của tòa tháp TechnoPark. Những bức tường kính lấp loáng bắt trọn ánh chiều tà, biến khối kiến trúc công nghệ hiện đại vốn góc cạnh ấy trở nên mềm mại, huyền ảo như một ngọn hải đăng ôm ấp những khát vọng viễn xứ.
Cách đó không xa, tòa tháp chính của trường đại học VinUni hiện lên nguy nga dưới ánh chiều buông. Nhìn từ bờ sông, những hàng cột đá La Mã uy nghi và ngọn tháp cao vút gợi nhắc tôi nhớ đến vẻ đẹp tráng lệ, kiêu hãnh của trường Đại học Lomonosov nước Nga xa xôi.
Nhưng nếu Lomonosov mang vẻ đẹp trầm mặc của thời gian, thì VinUni dưới thảm nắng chiều lại lấp lánh một thứ ngôn ngữ kiến trúc Tân cổ điển đầy kiều diễm.
Thánh đường tri thức ấy được ôm ấp bởi những thảm cỏ xanh mướt rộng thênh thang, trải dài như thảo nguyên êm ái, hòa cùng mặt hồ uốn lượn mềm mại quanh chân đế công trình.
Bóng hình kiêu sa của tòa lâu đài đổ dài trên mặt nước phẳng lặng, tạo nên một sự giao thoa đầy mê hoặc giữa nét cổ điển lãng mạn và hơi thở thanh xuân ngập tràn. Đứng ở nơi này, ngắm nhìn ánh sáng vàng rực bủa vây lấy biểu tượng Mặt Trời trên đỉnh tháp, ta cứ ngỡ mình đang lật giở từng trang sách tình yêu của một thời tuổi trẻ nồng nhiệt, đầy chất thơ.
Tôi tự hỏi, làm sao một thành phố từng bị coi là khối bê tông vô hồn trong tâm tưởng của mình ngày xưa, giờ đây lại có thể dịu dàng và tình đến thế?
Gió từ biển hồ thổi vào lồng lộng. Dù biết đây chỉ là biển nhân tạo với bờ cát trắng được chở về từ Nha Trang xa xôi, dù khứu giác chẳng thể tìm thấy vị mặn mòi, dính dáp đặc trưng của đại dương lộng gió, nhưng cái vị mát lành tinh khôi của nước, của hương cỏ cây lại bện chặt vào không gian một cách kỳ diệu.
Nhịp chân ai đó dạo bước trên bờ cát mịn màng bỗng chậm lại, như sợ làm vỡ tan cái tĩnh lặng ngọt ngào của buổi hoàng hôn. Kìa là một đôi tình nhân tựa đầu vào vai nhau ngắm sóng vỗ, kìa là tiếng cười trong vắt của con trẻ đuổi theo những cánh diều no gió trên nền trời rực rỡ, và góc quán cà phê ven hồ thắp lên những ngọn đèn vàng ấm áp đầu tiên.
Sự nhân tạo ở nơi này đã đạt đến độ tinh tế tuyệt đối, đủ để vỗ về và đánh lừa mọi giác quan của những trái tim đang thèm khát bình yên. Mọi ưu phiền của một ngày bận rộn cứ thế mà tự khắc tan ra, dịu dàng và nhẹ bẫng.
Ocean Park 1 những giờ khắc này sao mà đáng sống đến thế! Đừng để những định kiến hay sự hối hả của cuộc đời cuốn phăng đi những phút giây được sống chậm và thăng hoa cùng cảm xúc.
Hãy gói ghém chút mệt mỏi sau lưng, nhanh về đây thôi, để mỗi chiều buông, bạn lại được tự tình cùng hoàng hôn, được đắm mình trong bản tình ca dịu ngọt của biển xanh, cát trắng và những giấc mơ có thật giữa cuộc đời này.
Bài mới
Mới đây, tại chung cư HH3B Linh Đàm, thang máy bất ngờ gặp sự cố và rơi tự do từ tầng 7 xuống tầng 4, khiến nhiều cư dân không khỏi bàng hoàng và hoảng loạn. Sự cố này tiếp tục làm dấy lên những lo ngại về an toàn của thang máy trong khu chung cư HH Linh Đàm, nơi đã từng nhiều lần xảy ra những trục trặc tương tự.

















