Bài toán cho cả gia đình khi quyết định di chuyển cả nhà vào Hà Nội sinh sống. Con mình từ Vinser đã chuyển thành Danaer thế nào?
Gần đây cũng có khá nhiều gia đình đang tìm hiểu chuyện chuyển vào Đà Nẵng sinh sống và học tập cho con, nên mình chia sẻ một chút góc nhìn cá nhân sau 1 năm trải nghiệm thực tế.
Vậy là gia đình đã hoàn thành năm học đầu tiên ở Đà Nẵng. Vừa rồi đi họp phụ huynh cho con mà mình vẫn còn hơi... bỡ ngỡ khi chương trình diễn ra cực kỳ nhanh gọn lẹ, khoảng 40 phút là xong.
Đặc biệt, đây cũng là lần đầu tiên trong đời đi họp phụ huynh vào buổi tối, thường giờ này là anh em đang đá bóng với lại uống bia rồi.
Gần đây cũng có khá nhiều gia đình đang tìm hiểu chuyện chuyển vào Đà Nẵng sinh sống và học tập cho con, nên mình chia sẻ một chút góc nhìn cá nhân sau 1 năm trải nghiệm thực tế. Điều này có thể phù hợp với hoàn cảnh gia đình mình nhưng chưa chắc phù hợp với người khác, nên anh em đọc vui vẻ, hoan hỉ nhé.
1. HOÀN CẢNH GIA ĐÌNH
Trước đây gia đình mình ở Times City. Các con học Vinschool từ nhỏ, bạn lớn học từ thời Vin còn mới mở bên Royal City. Nói chung hệ sinh thái lúc đó khá “khép kín”: Nhà Vin — trường Vin — trung tâm thương mại Vin — "Vin nô" chính hiệu.
Mọi thứ khá ổn… cho đến sau Covid-19: Công việc kinh doanh thay đổi khá nhiều vì hành vi mua sắm thay đổi. Trong khi đó, nhịp sống ở Hà Nội bắt đầu khiến mình thấy hơi “đuối”:
-
Kiếm tiền khó hơn.
-
Chi phí ngày càng tăng.
-
Sáng tắc đường, tối tắc đường...
Đặc biệt khi con lên cấp 2, mình thấy một vấn đề: Lượng kiến thức bắt đầu nhiều và khó hơn, trong khi trước đó các con học cấp 1 khá thoải mái, không áp lực nên giai đoạn lớp 6 bị “khớp”, gia đình cũng "việt vị" theo. Nếu giữ cách học này, lâu dần con sẽ khó vào cấp 3. Mà vì các con học trường tư từ nhỏ nên… mình không đủ tự tin để “thả” con ra trường công ở Hà Nội.
Thế là cả nhà bắt đầu nghĩ nghiêm túc đến chuyện đổi môi trường sống.
2. QUYẾT ĐỊNH “ĐÀ TIẾN”
Nhiều người nghĩ chuyển nhà thì phải tìm nhà trước, nhưng nhà mình làm ngược lại: Tìm trường trước. Vì mình xác định khá rõ:
-
Thay đổi môi trường sống để hướng đến tương lai lâu dài cho các con.
-
Ưu tiên trường công vì sau khi tìm hiểu, mình thấy môi trường trường công ở Đà Nẵng không quá nặng nề như mình từng hình dung ở Hà Nội.
-
Giảm tối đa áp lực chi phí nhưng vẫn đảm bảo chất lượng học phù hợp.
-
Nhà có thể thay đổi nhưng môi trường học của con thì khó đổi liên tục.
-
Trường mới cần có môi trường gần nhất với nơi các con từng học để dễ hòa nhập hơn, từ cách dạy đến giao tiếp ngôn ngữ.
Nên suốt một thời gian dài, hai vợ chồng nghiên cứu rất kỹ: Đọc review, hỏi phụ huynh trong các group ở Đà Nẵng, đi xem trường trực tiếp, ngồi quan sát học sinh, thầy cô và phụ huynh lúc tan học. Cuối cùng, nhà mình chọn trường công ở quận Hải Châu cho cả 2 bạn sau khi thấy phù hợp với các tiêu chí trên.
Sau khi chốt được trường, gia đình mới bắt đầu tìm nhà quanh khu vực đó. (Chủ đề tìm nhà ở Đà Nẵng nếu mọi người quan tâm mình có thể chia sẻ riêng. Nhà hiện tại mình cũng tự tìm và tự mua).
3. THỰC TẾ MÔI TRƯỜNG HỌC Ở ĐÀ NẴNG SAU 1 NĂM
-
Học phí: Mặt bằng chung mình thấy “dễ thở” hơn Hà Nội khá nhiều. Các con học trường công nên không mất học phí chính. Chi phí học ngoại khóa cũng khá hợp lý. Ví dụ ở Hà Nội, một buổi học ngoại khóa có thể từ 300–400k thì ở đây nhiều lớp chỉ khoảng 100–150k mà chất lượng mình thấy vẫn rất ổn.
-
Giao tiếp & môi trường: Ban đầu mình khá lo vì sợ con khó hòa nhập. Nhưng trẻ con thích nghi nhanh hơn người lớn rất nhiều. Chỉ khoảng vài tuần là các bạn đã có bạn mới, biết nói “mô”, “răng”, “rứa”... Về nhà mình vẫn chỉnh để các con giữ giọng gốc. Điều mình thích là các bạn ở đây khá hiền và tự nhiên, ít cảm giác cạnh tranh hay căng thẳng quá mức.
-
Giáo viên: Đây là điều làm mình bất ngờ nhất. Các cô giáo rất sát sao và gần gũi, kiểu đúng nghĩa “quan tâm thật”. Mình nhắn Zalo hỏi cô khá thường xuyên và cô đều phản hồi rất nhiệt tình. Ngày 20/11 lớp cũng chỉ đi theo ban phụ huynh chung, không có chuyện quà cáp riêng nhiều như mình từng nghĩ.
-
Chương trình học: Con lớn nhà mình cũng phải mất 1 học kỳ đầu để cập nhật kiến thức, đặc biệt là môn Toán để theo kịp chương trình và cách trình bày ở trường công (vì trước đây ở Vinschool con học Toán theo hệ Cambridge). Nhưng điều mình thấy dễ chịu là các con không có cảm giác bị ép học quá mức. Phụ huynh quanh mình cũng không quá nặng chuyện thành tích hay “đua KPI con”. Các con vẫn có thời gian chơi, vận động và sống đúng tuổi thơ hơn.
Họp phụ huynh
Một số điều khá thú vị khi học trường công ở Đà Nẵng:
-
Các con cấp 2 vẫn viết vở ô ly. Lúc mua vở cho ông con mình còn phải nhắn hỏi lại cô giáo cho chắc.
-
Đồng phục phải tự ra các nhà may để mua, và phụ huynh có thể chọn nhà cung cấp tốt nhất. Một số trường có thêm đồng phục truyền thống để mặc sáng thứ Hai đầu tuần.
-
Trường cấp 1 có thể lựa chọn bán trú hoặc 11h về nhà rồi chiều 14h quay lại học tiếp.
-
Các trường vẫn liên kết dạy ngoại khóa sau giờ học như: STEM, bóng rổ, cờ vua...
-
Cấp 2 chỉ học 1 buổi/ngày, không học thứ Bảy và Chủ nhật.
-
Các trường ở Đà Nẵng khá mạnh về hoạt động thể thao, có giải Pickleball cho cả phụ huynh luôn.
-
Các trường khu vực Hải Châu cơ sở vật chất khá tốt, đủ điều hòa, cây xanh mát mẻ.
KẾT LUẬN SAU 1 NĂM
Sau 1 năm, điều mình thấy đáng giá nhất không phải là điểm số tăng bao nhiêu, mà là các con đã chịu rời vùng an toàn để học cách thích nghi, tự lập và hòa nhập với môi trường mới. Cảm giác gia đình bắt đầu “sống chậm” lại hơn.
Tất nhiên Đà Nẵng không phải là “thiên đường hoàn hảo”, vẫn có những thứ phải đánh đổi: Ít lựa chọn trường hơn Hà Nội, dịch vụ giáo dục không quá đa dạng, khác biệt văn hóa vùng miền còn cao.
Nhưng với gia đình mình ở giai đoạn hiện tại, đây vẫn là lựa chọn phù hợp. Ít nhất là… hiện tại chưa ai đòi: “Bố ơi con muốn về Hà Nội!”.
Bài viết của anh Nghiêm Trọng Hoàng, chia sẻ với Hometoday
Đọc thêm
Đà Nẵng là thành phố mà chỉ cần cách nhau vài cây cầu thôi, cảm giác sống đã rất khác rồi. Đây cũng là điều thú vị nhất của Đà Nẵng — thành phố không quá lớn, nhưng mỗi khu lại có một “tính cách” rất riêng.


















